Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016

PHÚC ÂM: Ga 13, 1-15 "Ngài yêu thương họ đến cùng"- LỄ TIỆC LY

Filled under:


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Trước ngày Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu biết đã đến giờ Mình phải bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha, Người vốn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn đang ở thế gian, thì đã yêu thương họ đến cùng. Sau bữa ăn tối, ma quỷ gieo vào lòng Giuđa Iscariô, con Simon, ý định nộp Người. Người biết rằng Chúa Cha đã trao phó mọi sự trong tay mình, và vì Người bởi Thiên Chúa mà đến và sẽ trở về cùng Thiên Chúa. Người chỗi dậy, cởi áo, lấy khăn thắt lưng, rồi đổ nước vào chậu; Người liền rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau. Vậy Người đến chỗ Simon Phêrô, ông này thưa Người rằng: "Lạy Thầy, Thầy định rửa chân cho con ư?" Chúa Giêsu đáp: "Việc Thầy làm bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau sẽ hiểu". Phêrô thưa lại: "Không đời nào Thầy sẽ rửa chân cho con". Chúa Giêsu bảo: "Nếu Thầy không rửa chân cho con, con sẽ không được dự phần với Thầy". Phêrô liền thưa: "Vậy xin Thầy hãy rửa không những chân con, mà cả tay và đầu nữa". Chúa Giêsu nói: "Kẻ mới tắm rồi chỉ cần rửa chân, vì cả mình đã sạch. Tuy các con đã sạch, nhưng không phải hết thảy đâu". Vì Người biết ai sẽ nộp Người nên mới nói: "Không phải tất cả các con đều sạch đâu".
Sau khi đã rửa chân cho các ông, Người mặc áo lại, và khi đã trở về chỗ cũ, Người nói: "Các con có hiểu biết việc Thầy vừa làm cho các con chăng? Các con gọi Ta là Thầy và là Chúa thì phải lắm, vì đúng thật Thầy như vậy. Vậy nếu Ta là Chúa và là Thầy mà còn rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho nhau. Vì Thầy đã làm gương cho các con để các con cũng bắt chước mà làm như Thầy đã làm cho các con". Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM:
“Và Người yêu thương họ đến cùng.” (Ga 13,1)
  Tam Nhật Thánh là những ngày cao điểm và trung tâm của Năm Phụng Vụ. Đó chính là những ngày Thiên Chúa thể hiện tột đỉnh tình yêu của Ngài dành cho nhân loại. Thiên Chúa yêu thương là yêu đến cùng, là cho đi tất cả cách dứt khoát và vĩnh viễn. Đức Ki-tô khởi đầu cho thời khắc cao trào của Tình Yêu tự huỷ mình ra không (x. Pl 2,7) bằng hành động quỳ gối rửa chân cho các tông đồ. Việc Chúa lập bí tích Thánh Thể tiếp theo – dù Phúc Âm theo thánh Gio-an không minh nhiên nhắc tới, – là sáng kiến tuyệt đỉnh của Tình Yêu để trao ban chính Thân Mình Ngài cho nhân loại. Hành động Chúa Giê-su rửa chân cho các môn đệ và việc Ngài tự hiến trong Bí tích Thánh Thể được gói trọn trong mệnh lệnh “hãy làm như Thầy đã làm” (x. Ga 13,15), là “hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương” (Ga 13,34).

 đọc kỹ bài Tin Mừng hôm nay, và dừng lại thật lâu ở câu: “Và Người yêu thương họ đến cùng” để cảm nhận tình yêu của Đức Giê-su với nhân loại và với mình, đồng thời, để yêu thương anh em “như Thầy đã yêu”.

 cảm nhận mình thật hạnh phúc vì được Thiên Chúa yêu thương và cho làm bạn hữu của Người.

 Tham dự cách tích cực vào các cử hành phụng vụ của Tam Nhật Thánh.
 CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa đã yêu thương chúng con đến cùng, đến độ Chúa ban tặng cho chúng con chính Thân Mình Chúa. Xin cho chúng con, trong những ngày này, cảm nghiệm được tình yêu của Chúa, và cũng hiến dâng cho Chúa tất cả con người và cuộc sống của chúng con.(TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn02:30

PHÚC ÂM: Ga 18, 1 - 19, 42 "Sự Thương Khó Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta".

Filled under:


LM: Bài Thương Khó Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh Gioan.

XV1: Khi ấy, Chúa Giêsu đi với môn đệ sang qua suối Xêrông, ở đó có một khu vườn, Người vào đó cùng với các môn đệ. Giuđa, tên phản bội, đã biết rõ nơi đó, vì Chúa Giêsu thường đến đấy với các môn đệ. Nên Giuđa dẫn tới một toán quân cùng với vệ binh do các thượng tế và biệt phái cấp cho, nó đến đấy với đèn đuốc và khí giới. Chúa Giêsu đã biết mọi sự sẽ xảy đến cho Mình, nên Người tiến ra và hỏi chúng:
LM: "Các ngươi tìm ai?"
XV1: Chúng thưa lại:
XV2: "Giêsu Nadarét".
XV1: Chúa Giêsu bảo:
LM: "Ta đây".
XV1: Giuđa là kẻ định nộp Người cũng đứng đó với bọn chúng. Nhưng khi Người vừa nói "Ta đây", bọn chúng giật lùi lại và ngã xuống đất. Người lại hỏi chúng:
LM: "Các ngươi tìm ai?"
XV1: Chúng thưa:
XV2: "Giêsu Nadarét".
XV1: Chúa Giêsu đáp lại: 
LM: "Ta đã bảo các ngươi rằng Ta đây! Vậy nếu các ngươi tìm bắt Ta, thì hãy để cho những người này đi".
XV1: Như thế là trọn lời đã nói: Con chẳng để mất người nào trong những kẻ Cha đã trao phó cho Con. Bấy giờ Simon Phêrô có sẵn thanh gươm, liền rút ra đánh tên đầy tớ vị thượng tế, chém đứt tai bên phải. Đầy tớ ấy tên là Mancô. Nhưng Chúa Giêsu bảo Phêrô rằng:
LM: "Hãy xỏ gươm vào bao. Chén Cha Ta đã trao lẽ nào Ta không uống!"
XV1: Bấy giờ, toán quân, trưởng toán và vệ binh của người Do-thái bắt Chúa Giêsu trói lại, và điệu Người đến nhà ông Anna trước, vì ông là nhạc phụ của Caipha đương làm thượng tế năm ấy. Chính Caipha là người đã giúp ý kiến này cho người Do-thái: để một người chết thay cho cả dân thì lợi hơn. Còn Phêrô và môn đệ kia vẫn theo Chúa Giêsu. Môn đệ sau này quen vị thượng tế nên cùng với Chúa Giêsu vào trong sân vị thượng tế, còn Phêrô đứng lại ngoài cửa. Vì thế, môn đệ kia là người quen với vị thượng tế, nên đi ra nói với người giữ cửa và dẫn Phêrô vào. Cô nữ tì gác cửa liền bảo Phêrô:
XV2: "Có phải ông cũng là môn đệ của người đó không?"
XV1: Ông đáp:
XV2: "Tôi không phải đâu".
XV1: Đám thủ hạ và vệ binh có nhóm một đống lửa và đứng đó mà sưởi vì trời lạnh, Phêrô cũng đứng sưởi với họ. Vị thượng tế hỏi Chúa Giêsu về môn đệ và giáo lý của Người. Chúa Giêsu đáp:
LM: "Tôi đã nói công khai trước mặt thiên hạ, Tôi thường giảng dạy tại hội đường và trong đền thờ, nơi mà các người Do-thái thường tụ họp, Tôi không nói chi thầm lén cả. Tại sao ông lại hỏi Tôi? Ông cứ hỏi những người đã nghe Tôi về những điều Tôi đã giảng dạy. Họ đã quá rõ điều Tôi nói".
XV1: Nghe vậy, một tên vệ binh đứng đó vả mặt Chúa Giêsu mà nói:
XV2: "Anh trả lời vị thượng tế như thế ư".
XV1: Chúa Giêsu đáp:
LM: "Nếu Ta nói sai, hãy chứng minh điều sai đó; mà nếu Ta nói phải, thì tại sao anh lại đánh Ta?"
XV1: Rồi Anna cho giải Người vẫn bị trói đến cùng vị thượng tế Caipha. Lúc ấy Phêrô đang đứng sưởi. Họ bảo ông:
XV2: "Có phải ông cũng là môn đệ người đó không?"
XV1: Ông chối và nói:
XV2: "Tôi không phải đâu".
XV1: Một tên thủ hạ của vị thượng tế, có họ với người bị Phêrô chém đứt tai, cãi lại rằng:
XV2: "Tôi đã chẳng thấy ông ở trong vườn cùng với người đó sao?"
XV1: Phêrô lại chối nữa, và ngay lúc đó gà liền gáy.
Bấy giờ họ điệu Chúa Giêsu từ nhà Caipha đến pháp đình. Lúc đó tảng sáng và họ không vào pháp đình để khỏi bị nhơ bẩn và để có thể ăn Lễ Vượt Qua. Lúc ấy Philatô ra ngoài để gặp họ và nói:
XV2: "Các ngươi tố cáo người này về điều gì".
XV1: Họ đáp:
XV2: "Nếu hắn không phải là tay gian ác, chúng tôi đã không nộp cho quan".
XV1: Philatô bảo họ:
XV2: "Các ông cứ bắt và xét xử theo luật của các ông".
XV1: Nhưng người Do-thái đáp lại:
XV2: "Chúng tôi chẳng có quyền giết ai cả".
XV1: Thế mới ứng nghiệm lời Chúa Giêsu đã nói trước: Người sẽ phải chết cách nào. Bấy giờ Philatô trở vào pháp đình gọi Chúa Giêsu đến mà hỏi:
XV2: "Ông có phải là Vua dân Do-thái không?"
XV1: Chúa Giêsu đáp:
LM: "Quan tự ý nói thế, hay là có người khác nói với quan về tôi?"
XV1: Philatô đáp:
XV2: "Ta đâu phải là người Do-thái. Nhân dân ông cùng các thượng tế đã trao nộp ông cho ta. Ông đã làm gì?"
XV1: Chúa Giêsu đáp:
LM: "Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng nước tôi không thuộc chốn này".
XV1: Philatô hỏi lại:
XV2: "Vậy ông là Vua ư?"
XV1: Chúa Giêsu đáp:
LM: "Quan nói đúng: Tôi là Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng về Chân lý. Ai thuộc về Chân lý thì nghe tiếng tôi".
XV1: Philatô bảo Người:
XV2: "Chân lý là cái gì?"
XV1: Nói lời này xong, ông lại ra gặp người Do-thái và bảo họ:
XV2: "Ta không thấy nơi người này có lý do để khép án. Nhưng theo tục lệ các ngươi, ta sẽ phóng thích cho các ngươi một tù nhân vào dịp Lễ Vượt Qua. Vậy các ngươi có muốn ta phóng thích Vua Do-thái cho các ngươi chăng?"
XV1: Họ liền la lên:
XV2: "Không phải tên đó, nhưng là Baraba".
XV1: Baraba là một tên cướp. Bấy giờ Philatô truyền đem Chúa Giêsu đi mà đánh đòn Người. Binh sĩ kết một triều thiên bằng gai nhọn đội lên đầu Người, và chúng mặc cho Người một áo đỏ. Rồi chúng đến gần Người và nói:
XV2: "Tâu Vua Do-thái!"
XV1: Và vả mặt Người. Philatô lại ra ngoài và nói:
XV2: "Đây ta cho dẫn người ấy ra ngoài cho các ngươi để các ngươi biết rằng ta không thấy nơi người ấy một lý do để kết án".
XV1: Bấy giờ Chúa Giêsu đi ra, đội mão gai và khoác áo đỏ. Philatô bảo họ:
XV2: "Này là Người".
XV1: Vừa thấy Người, các thượng tế và vệ binh liền la to:
XV2: "Đóng đinh nó vào thập giá! Đóng đinh nó vào thập giá!"
XV1: Philatô bảo họ:
XV2: "Đấy các ngươi cứ bắt và đóng đinh ông vào thập giá, phần ta, ta không thấy lý do nào kết tội ông".
XV1: Người Do-thái đáp lại:
XV2: "Chúng tôi đã có luật, và theo luật đó nó phải chết, vì nó tự xưng là Con Thiên Chúa".
XV1: Nghe lời đó Philatô càng hoảng sợ hơn. Ông trở vào pháp đình và nói với Chúa Giêsu:
XV2: "Ông ở đâu đến?"
XV1: Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại câu nào. Bấy giờ Philatô bảo Người:
XV2: "Ông không nói với ta ư? Ông không biết rằng ta có quyền đóng đinh ông vào thập giá và cũng có quyền tha ông sao?"
XV1: Chúa Giêsu đáp:
LM: "Quan chẳng có quyền gì trên tôi, nếu từ trên không ban xuống cho, vì thế nên kẻ nộp tôi cho quan, mắc tội nặng hơn".
XV1: Từ lúc đó Philatô tìm cách tha Người. Nhưng người Do-thái la lên:
XV2: "Nếu quan tha cho nó, quan không phải là trung thần của Xêsa, vì ai xưng mình là vua, kẻ đó chống lại Xêsa".
XV1: Philatô vừa nghe lời đó, liền cho điệu Chúa Giêsu ra ngoài rồi ông lên ngồi toà xử, nơi gọi là Nền đá, tiếng Do-thái gọi là Gabbatha. Lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu ngày chuẩn bị Lễ Vượt Qua. Philatô bảo dân:
XV2: "Đây là vua các ngươi".
XV1: Nhưng họ càng la to:
XV2: "Giết đi! Giết đi! Đóng đinh nó đi!"
XV1: Philatô nói:
XV2: "Ta đóng đinh vua các ngươi ư?"
XV1: Các thượng tế đáp:
XV2: "Chúng tôi không có vua nào khác ngoài Xêsa".
XV1: Bấy giờ quan giao Người cho họ đem đóng đinh. Vậy họ điệu Chúa Giêsu đi. Và chính Người vác thập giá đến nơi kia gọi là Núi Sọ, tiếng Do-thái gọi là Golgotha. Ở đó họ đóng đinh Người trên thập giá cùng với hai người khác nữa: mỗi người một bên, còn Chúa Giêsu thì ở giữa. Philatô cũng viết một tấm bảng và sai đóng trên thập giá. Bảng mang những hàng chữ này: "Giêsu, Nadarét, vua dân Do-thái". Nhiều người Do-thái đọc được bảng đó, vì nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh thì gần thành phố, mà bảng viết thì bằng tiếng Do-thái, Hy-lạp và La-tinh. Vì thế các thượng tế đến thưa với Philatô:
XV2: Xin đừng viết "Vua dân Do Thái", nhưng nên viết: "Người này đã nói: 'Ta là vua dân Do-thái'".
XV1: Philatô đáp:
XV2: "Điều ta đã viết là đã viết".
XV1: Khi quân lính đã đóng đinh Chúa Giêsu trên thập giá rồi thì họ lấy áo Người chia làm bốn phần cho mỗi người một phần, còn cái áo dài là áo không có đường khâu, đan liền từ trên xuống dưới. Họ bảo nhau:
XV2: "Chúng ta đừng xé áo này, nhưng hãy rút thăm xem ai được thì lấy".
XV1: Hầu ứng nghiệm lời Kinh Thánh: "Chúng đã chia nhau các áo Ta và đã rút thăm áo dài của Ta". Chính quân lính đã làm điều đó. Đứng gần thập giá Chúa Giêsu, lúc đó có Mẹ Người, cùng với chị Mẹ Người là Maria, vợ ông Clopas và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng:
LM: "Hỡi Bà, này là con Bà".
XV1: Rồi Người lại nói với môn đệ:
LM: "Này là Mẹ con".
XV1: Và từ giờ đó môn đệ đã lãnh nhận Bà về nhà mình. Sau đó, vì biết rằng mọi sự đã hoàn tất, để lời Kinh Thánh được ứng nghiệm, Chúa Giêsu nói: 
LM: "Ta khát!"
XV1: Ở đó có một bình đầy dấm. Họ liền lấy miếng bông biển thấm đầy dấm cắm vào đầu ngành cây hương thảo đưa lên miệng Người. Khi đã nếm dấm rồi, Chúa Giêsu nói:  
LM: "Mọi sự đã hoàn tất".
XV1: Và Người gục đầu xuống trút hơi thở cuối cùng.
 LM: (Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)
XV1: Hôm đó là ngày chuẩn bị lễ: để tội nhân khỏi treo trên thập giá trong ngày Sabbat, vì ngày Sabbat là ngày đại lễ, nên người Do-thái xin Philatô cho đánh dập ống chân tội nhân và cho cất xác xuống. Quân lính đến đánh dập ống chân của người thứ nhất và người thứ hai cùng chịu treo trên thập giá với Người. Nhưng lúc họ đến gần Chúa Giêsu, họ thấy Người đã chết, nên không đánh dập ống chân Người nữa, tuy nhiên một tên lính lấy giáo đâm cạnh sườn Người; tức thì máu cùng nước chảy ra. Kẻ đã xem thấy thì đã minh chứng, mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình nói thật để cho các người cũng tin nữa. Những sự việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: "Người ta sẽ không đánh dập một cái xương nào của Người". Lời Kinh Thánh khác rằng: "Họ sẽ nhìn xem Đấng họ đã đâm thâu qua".
Sau đó, Giuse người xứ Arimathia, môn đệ Chúa Giêsu, nhưng thầm kín vì sợ người Do-thái, xin Philatô cho phép cất xác Chúa Giêsu. Philatô cho phép. Và ông đến cất xác Chúa Giêsu. Nicôđêmô cũng đến, ông là người trước kia đã đến gặp Chúa Giêsu ban đêm. Ông đem theo chừng một trăm cân mộc dược trộn lẫn với trầm hương. Họ lấy xác Chúa Giêsu và lấy khăn bọc lại cùng với thuốc thơm theo tục khâm liệm người Do-thái. Ở nơi Chúa chịu đóng đinh có cái vườn và trong vườn có một ngôi mộ mới, chưa chôn cất ai. Vì là ngày chuẩn bị lễ của người Do-thái và ngôi mộ lại rất gần, nên họ đã mai táng Chúa Giêsu trong mộ đó.
LM: Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM:“Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi.” (Ga 18,37)
  Đoạn Tin Mừng rất dài này có thể làm nhiều người bắt hụt hai từ rất quan trọng: “sự thật”! Chính vì sự thật này mà có ngày thứ Sáu Tuần Thánh. Nhiều người trong chúng ta hôm nay cũng đã hỏi câu hỏi của Phi-la-tô: “Sự thật là gì?” Và cũng có nhiều người trong chúng ta hỏi mà không dám dấn thân tìm kiếm và sống cho tới cùng câu trả lời cho vấn nạn đó. Sự thật mà Thiên Chúa mạc khải không phải là một chân lý theo kiểu toán học như ‘hai với hai là bốn’. Không ai cần liều chết để làm chứng cho những chân lý kiểu này. Sự thật của Ki-tô giáo trước hết là một con người: Đức Giê-su Ki-tô, Đấng làĐường, là Sự Thật, và là Sự Sống. Sự thật này mời gọi lòng tin và thúc đẩy chứng tá. Tin để mình được sống và trao chứng tá để người cũng tin và được sống. Như thánh Gio-an, “biết mình nói sự thật để cả anh em nữa cũng tin.” Trong Chúa Thánh Thần, Giáo Hội thi hành sứ mạng thừa sai để làm chứng cho Sự Thật.
  Ý thức rằng Đức Ki-tô không phải là sự thật để ta nhìn một cách bàng quan, nhưng là Sự Thật mời gọi ta dấn thân và khám phá.
  Đâu là những biểu hiện cho thấy ta có thể chưa hoàn toàn ở trong Sự Thật?
  Tham dự thật sốt sắng các nghi thức của ngày thứ Sáu Thánh – và mời một người khác cùng làm như vậy với bạn.
 CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin ban sức mạnh cho con để con dám đứng về phía Chúa, để lắng nghe tiếng Chúa và làm chứng cho chính Chúa là Sự Thật.(TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn02:10

PHÚC ÂM: Mt 26, 14-25 "Con Người ra đi như đã được ghi chép sẵn từ trước, nhưng khốn thay cho kẻ sẽ làm cho Ngài bị phản nộp".

Filled under:


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.


Khi ấy, một trong nhóm Mười Hai tên là Giuđa Iscariô, đi gặp các thượng tế và thưa với họ: "Các ông cho tôi bao nhiêu, tôi nộp Người cho các ông?" Họ liền ấn định cho ba mươi đồng bạc. Và từ đó, hắn tìm dịp thuận tiện để nộp Người.

Ngày thứ nhất trong tuần lễ ăn Bánh không men, các môn đệ đến thưa Chúa Giêsu rằng: "Thầy muốn chúng con sửa soạn cho Thầy ăn Lễ Vượt Qua ở đâu?" Chúa Giêsu đáp: "Các con hãy vào thành đến với một người kia, và nói rằng: Thầy bảo, giờ Ta đã gần, Ta sẽ mừng Lễ Vượt Qua với các môn đệ tại nhà ông". Các môn đệ làm như Chúa Giêsu đã truyền và sửa soạn Lễ Vượt Qua.

Chiều đến, Người ngồi bàn ăn với mười hai môn đệ. Và khi các ông đang ăn, Người nói: "Thầy nói thật với các con: có một người trong các con sẽ nộp Thầy". Môn đệ rất buồn rầu và từng người bắt đầu hỏi Người: "Thưa Thầy, có phải con không?" Người trả lời: "Kẻ giơ tay cùng chấm vào đĩa với Thầy, đó chính là kẻ sẽ nộp Thầy. Thật ra, Con Người sẽ ra đi như đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nộp Con Người, thà kẻ đó đừng sinh ra thì hơn!"

Giuđa kẻ phản bội cũng thưa Người rằng: "Thưa Thầy, có phải con chăng?" Chúa đáp: "Đúng như con nói". Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM:

“Quý vị muốn cho tôi bao nhiêu? Tôi đây sẽ nộp ông ấy cho quý vị.” (Mt 26,15)
  Vào tháng 3/2011, một thảm họa kép động đất và sóng thần đã tàn phá một vùng rộng lớn tại vùng đông bắc Nhật Bản. Khi đội cứu hộ tiếp cận đống đổ nát của một ngôi nhà, họ phát hiện một người phụ nữ trẻ đã chết cơ thể cúi gập nghiêng về phía trước như đang cầu nguyện. Căn nhà đổ sập trên lưng chị, cơ thể đã cứng đờ của chị đang che chở cho một đứa bé ba tháng tuổi được quấn trong một chiếc chăn bông nằm trong lòng chị. Đứa bé được cứu sống. Khi mở chiếc chăn quấn đứa bé, người ta tìm thấy chiếc điện thoại, trong đó có dòng tin nhắn “Nếu con có thể sống sót, con phải biết rằng mẹ rất yêu con”. Người mẹ trẻ đã trả giá cho tình yêu dành cho con bằng chính mạng sống của mình.
  Đức Giê-su đã phải trả giá cho Tình Yêu dành cho con người bằng chính mạng sống của mình, dù Ngài biết rằng Tình Yêu ấy đang bị phản bội bởi chính tội lỗi, bởi sự thờ ơ và vô tâm của chúng ta. Hôm nay, bạn được mời gọi biết ăn năn hối lỗi vì đã phản bội Tình Yêu ấy, để nhận ra mình luôn được yêu thương và để biết sống thế nào cho xứng đáng với Tình Yêu ấy.
  Bạn sẽ làm gì để hối lỗi về  những tội lỗi mình đã xúc phạm đến Tình yêu của Chúa dành cho mình?
  Nghiền ngẫm câu này “Ngài đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2,20) để cảm nhận Tình Yêu Chúa dành cho tôi.
 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giê-su, xin tha thứ những tội lỗi con đã xúc phạm đến Tình yêu lớn lao Chúa dành cho con. Xin ban cho con sức mạnh để quyết tâm không phạm tội và biết sống quảng đại với Tình yêu của Chúa hơn. Amen.(TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn02:02

PHÚC ÂM: Ga 13, 21-33. 36-38 "Một người trong các con sẽ nộp Thầy... Trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần".

Filled under:


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, (Chúa Giêsu đang ngồi ăn với các môn đệ), tâm hồn Người bị xao xuyến, nên Người tuyên bố: "Thật, Thầy nói thật cho các con biết, một người trong các con sẽ nộp Thầy". Các môn đệ nhìn nhau phân vân không biết Người nói về ai. Có một môn đệ được Chúa Giêsu yêu quý, đang ở bàn ăn gần lòng Chúa Giêsu. Vậy Phêrô làm hiệu cho môn đệ ấy và nói: "Hỏi xem Thầy nói về ai đó". Môn đệ ấy nghiêng mình sát ngực Chúa Giêsu và hỏi Người: "Thưa Thầy, ai vậy?" Chúa Giêsu trả lời: "Thầy chấm miếng bánh trao cho ai là người đó". Và Người chấm một miếng bánh trao cho Giuđa, con Simon Iscariô. Ăn miếng bánh rồi, Satan nhập vào hắn. Chúa Giêsu nói với hắn: "Con tính làm gì thì làm mau đi". Nhưng những người đang ngồi ăn không một ai hiểu được vì sao Người lại nói với hắn như vậy. Có nhiều người tưởng tại Giuđa giữ túi tiền, nên Chúa Giêsu bảo hắn: Hãy mua những gì chúng ta cần dùng trong dịp lễ, hoặc Người bảo hắn bố thí cho người nghèo. Vậy sau khi nhận miếng bánh đó, Giuđa liền đi ra. Bấy giờ là đêm tối. Khi Giuđa đi rồi, Chúa Giêsu phán: "Bây giờ Con Người được vinh hiển, và Thiên Chúa đã được vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người, thì Thiên Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính Mình, và Thiên Chúa sẽ cho Người được vinh hiển! Các con yêu quý, Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa. Các con sẽ tìm Thầy, và như Thầy đã nói với người Do-thái: 'Nơi Ta đi, các ngươi không thể đến được', nay Thầy cũng nói với các con như vậy".

Simon Phêrô hỏi Người: "Thưa Thầy, Thầy đi đâu?" Chúa Giêsu trả lời: "Nơi Thầy đi, nay con chưa thể theo tới đó được, nhưng sau này con sẽ theo Thầy".
Phêrô thưa lại: "Tại sao con lại không theo Thầy ngay bây giờ được! Con sẽ liều mạng sống con vì Thầy". Chúa Giêsu nói: "Con liều mạng sống vì Thầy ư? Thật, Thầy nói thật cho con biết: trước khi gà gáy, con đã chối Thầy ba lần". Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM:Đức Giê-su nói với Phê-rô: “Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.” (Mt 16,15)

 Thật đúng như lời Chúa Giê-su đã nói: “Tinh thần thì mau mắn, còn xác thịt thì yếu đuối”(Mt 26,41). Phê-rô đã không bao giờ nghĩ rằng mình trở thành kẻ phản bội cho đến ‘đêm hôm ấy’ ông nghe được tiếng gà gáy. Đối với nhiều người, tiếng gà gáy chẳng mấy liên hệ, nhưng với Phê-rô, tiếng gà trở nên tiếng gọi để thức tỉnh. Nếu trước đó ông vênh vang, tự đắc, hăm hở tìm xem ai là kẻ phản bội (c.24) thì sau khi chối Thầy, Phê-rô đã khiêm tốn khóc lóc ăn năn trước cái nhìn yêu thương và cảnh tỉnh của Chúa Giê-su.
 Thói thường, truy tìm và hạch tội người khác thì dễ hơn nhận biết tội lỗi của chính mình. Vì thế, vấn đề nơi mỗi chúng ta không cần phải tìm xem ai là kẻ có tội, mà cần sự thức tỉnh để nhận ra mình chính là tội nhân. Để giúp chúng ta làm được công việc khẩn thiết đó, Chúa Giê-su chỉ cho chúng ta phương thế: đó là “tỉnh thức và cầu nguyện” để khỏi sa chước cám dỗ.

 Có lần nào bạn được thức tỉnh bởi Lời Chúa.

 Mỗi ngày trong Tuần Thánh này, bạn dành thời gian tạo bầu khí lắng đọng, bình tâm để lắng nghe tiếng Chúa vang vọng từ đáy lòng, có thể một tiếng gà gáy không đụng đến ai nhưng nó lại làm ta thức tỉnh.
 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Ki-tô, Chúa dạy chúng con phải tỉnh thức và cầu nguyện luôn, bởi tinh thần thường mau mắn, còn xác thịt thì yếu đuối. Xin cho chúng con học được bài học thất bại của các Tông Đồ trong cuộc Vượt Qua với Chúa, để không ai chểnh mảng vì tưởng rằng mình đứng vững.(TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn01:48

HỌ ĐẠO BÚNG NGÀY LỄ GIỖ CHA ROBERT KELLER

Filled under:


Bên cạnh Tượng Đài Thánh Phêrô Đoàn Công Qúy là mộ phần cha cố Robert Keller (1885-1963), nhân ngày lễ giỗ thứ 53, cha sở Mice Lê văn Khâm, hai cha phó Giuse và Giêrônimô, cha Phaolô Nguyễn văn Khi, các linh mục gốc Búng cùng bà con giáo dân, hiệp dâng Thánh lễ cầu nguyện cho linh hồn cha Robert Keller, và các linh mục đến giúp họ đạo Búng đã qua đời.
Cha Rober Keller sinh ngày 18-02-1885. Thụ phong linh mục ngày 24/09/1910 thuộc Hội Thừa Sai Pari. Cha đã đến Việt Nam từ năm 1910, và phục vụ ở Búng từ năm 1925 đến năm 1963, Ngài qua đời tại Búng.
Thời gian đã trải qua 53 năm, những người sinh sống và cùng làm việc thời Cha nay đã lần lượt về với Chúa; Như muối men mặn nồng ướp đời, bà con giáo dân Búng luôn ghi nhớ công ơn cha Robert Keller, lưu truyền cho hậu thế một tấm gương sáng, một linh mục đã rời xa quê hương dấn thân phục vụ, và gửi nắm xương tàn nơi đây. Suốt 38 năm ở Búng, cha Robert Keller đã có 9 cha phó phụ giúp. Với tư cách là cha quản hạt, Ngài đã cho xây dựng:
1. Nhà thờ Bến Sắn ( bị hư hỏng trong chiến tranh từ 1939 - 1945 ). Nhà thờ Bà Trà ( 1941 - 2004 )
 Nhà thờ Bố Mua ( Vĩnh Hòa - Phú Giáo ). Tháp nhà thờ Bình Sơn.  Đại trùng tu nhà thờ Búng (1953). Tháp chuông nhà thờ Búng ( 1956 ). Đài Thánh Quí ( 17/02/1960 ). Núi Đức Mẹ. Nhà các dì Mến Thánh Giá Thủ Thiêm. Xây ba bàn thờ theo cách mới: Thánh Tâm, Đức Mẹ, và Thánh Giuse. Việc trồng cây sao ở xung quanh nhà thờ Búng.

"Anh em hãy thắt lưng cho gọn và thắp đèn cho sáng"(Lc12, 35) Trách nhiệm và sự trung tín của Linh mục là người cai quản, chăm sóc họ đạo, giữ cho ngọn đèn cháy sáng. Luôn đắn đo suy nghĩ làm sao, cách nào cho giáo dân yêu mến Chúa, và các lương dân quanh vùng mau nhận biết Chúa; Vác chiên lạc trên vai trong sự nâng niu và trân quý từng con chiên một. Giáo dân Họ Đạo Búng uống nước nhớ nguồn, tri ân và tưởng niệm cha Rober Keller trong nén hương thành kính. Trong sự hy sinh của cha và quý cha đã đến giúp xứ Búng đã có hơn 5000 người con luôn biết ơn, tưởng nhớ và cầu nguyện cho các Ngài. Và tin chắc rằng trên nơi vinh phước, cha hằng cầu bàu cho quê hương Búng mãi xinh tươi, đạo đức, giàu lòng bác ái, nối tiếp tiền nhân là những thợ gặt trên cánh đồng truyền giáo cho quê hương đẹp màu yêu thương trong tình Chúa, tình người.



































Posted By Phượng Nguyễn00:32

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016

HIỆP HỘI MẾN THÁNH GIÁ TẠI THẾ GIÁO XỨ BÚNG HÀNH HƯƠNG ĐỨC MẸ TÀPAO (11-12/6/2016)

Filled under:

Trong tâm tình hiệp nhất yêu thương, Hiệp hội Mến Thánh Giá Tại Thế Giáo xứ Búng tổ chức chuyến hành hương Tà Pao cho các hội viên, cùng những thân nhân, nhất là các em nhỏ vào dịp nghỉ hè theo chân cha mẹ lên núi Tà Pao, đến Đức Mẹ với lòng thành kính mến yêu.

Vào lúc 12g00 ngày 11-6-2016, cha phó Giu-se Lê Anh Hùng tập trung các hội viện hiệp hội vào nhà thờ đọc kinh chuẩn bị lên đường. Cha Giuse chúc bình an cho anh chị em trên 2 chuyến xe buýt hành hương Đức Mẹ Tà Pao được nhiều niềm vui, hạnh phúc.

Sau khi điểm danh, xe lăn bánh, các chị em ghi nhớ số xe và những điều dặn dò cần thiết. Chị trưởng bắt kinh lần chuỗi Mân Côi. Sau giờ phút thánh hoá, mọi người tham gia vào cuộc xổ số 5 vòng quay với giá vé 2000đ trúng các vật dụng cần thiết đi tắm biển diễn ra rất hào hứng. Xen kẻ vào đó, mọi người còn xem phim đạo đức, hát các bài ca sinh hoạt, hò dô ta trong tràng pháo tay không dứt.
Đến 18g00, ngọn núi hiện ra trước mắt, phái đoàn đến điểm dừng chân - Tu hội Thiên Phúc, cùng ăn cơm, tắm mát, nghỉ ngơi. Vào lúc19g00, mọi người leo núi, tham dự Thánh lễ, lần chuỗi Mân Côi và gửi gắm trong tay Mẹ bao nỗi niềm. Anh chị em ngắm vùng ánh sáng của những ngôi nhà thấp, những công trình và khung cảnh hùng vĩ của núi rừng Tà Pao trong làn gió đêm dịu mát; ca ngợi tình thương Chúa bao la, đã làm nên biết bao điều kỳ diệu ở giữa dân Người.
Trên những chiếc võng, mọi người ngủ đêm sau một ngày vất vả, để sớm mai bừng tỉnh thật nhanh sau tiếng còi đánh thức vào lúc 4g00, cùng đến nhà thờ dự lễ. Mọi người có dịp chiêm niệm cuộc đời mình qua sự sám hối của Vua Đa-vít, và lòng yêu mến Chúa Giê-su của bà Ma-da-le-na đã dùng dầu thơm quý rửa chân cho Người. Qua Thánh lễ, các hội viên nhận ra tội lỗi mình thường vấp phạm, xin Chúa thứ tha; luôn nhìn tha nhân trong cái nhìn của Chúa, cho họ một tương lai mới, dẫu họ đang ở trong tình trạng nào. Yêu thương kẻ thù, là hành động đức tin của người Ki-tô giáo, đồng nghĩa với sự làm hòa và thứ tha, là bài học cho hội viên Mến Thánh Giá hôm nay. Sau Thánh lễ, xin khấn, các hội viên lên đường đến Lagi - Một vùng biển xanh mát của Phan Thiết. Dưới ánh nắng chan hòa, các chị em chơi chọi banh, xoay vòng dưới nước và các trò chơi tập thể trọn ngày, cùng dùng cơm và ra về trong tiếng hát vang dậy.
Hai ngày bên nhau đã qua, hai chuyến xe mang niềm vui đến với Đức Mẹ trong tinh thần đoàn kết, chăm sóc cho nhau, cùng yêu mến Thánh giá Chúa chịu đóng đinh và kết thúc hành trình vào lúc 18g00 ngày 12-6-2016 tại nhà thờ Búng.
Xin cầu chúc cho các thành viên hiệp hội hăng say nhiệt thành tông đồ trong Năm Thánh Lòng Chúa Thương Xót, giữa màu hoa phượng đỏ thắm tháng Thánh Tâm Chúa Giê-su, như những dòng máu về tim trọn một tình yêu Chúa, mãi mãi.

T Phương An



























Posted By Phượng Nguyễn02:46

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

PHÚC ÂM: Ga 12, 1-11 "Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta"(21-3)

Filled under:


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.


Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến làng Bêtania, nơi Ladarô đã chết được Người cho sống lại. Tại đây người ta dọn bữa cho Người ăn. Martha hầu bàn. Còn Ladarô cũng là một trong những kẻ đồng bàn với Người. Bấy giờ Maria lấy một cân dầu thơm, dầu cam tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giêsu, rồi lấy tóc mình mà lau. Hương thơm toả đầy nhà. Một môn đệ là Giuđa Iscariô, kẻ sẽ phản nộp Người, liền nói: "Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng mà cho người nghèo khó?" Hắn nói thế không phải vì lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà vì hắn là tên trộm cắp, lại được giữ túi tiền, nên bớt xén các khoản tiền người ta bỏ vào đó. Vậy Chúa Giêsu nói: "Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta. Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu".

Có đám đông người Do-thái biết Người đang ở đó, nên tuôn đến, không những vì Chúa Giêsu, mà còn để thấy Ladarô, kẻ đã chết được Người cho sống lại. Thế là các Thượng tế quyết định giết luôn cả Ladarô, vì tại ông mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin theo Chúa Giêsu. Đó là lời Chúa.  
SUY NIỆM:
 “Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy.”  (Ga 12,7)
  Ngày ba nhà đạo sĩ Đông Phương đến thờ lạy Chúa Hài Đồng, ba lễ vật vàng, nhũ hương, mộc dược mà họ dâng lên, đã ngầm nói lên phẩm tính hoàng vương của Hài Nhi mới sinh, đồng thời tiên báo cái chết của Ngài. Ngày hôm nay, hành động của cô Ma-ri-a lấy dầu thơm xức chân Chúa Giê-su, được chính Ngài công nhận là một hành động mang tính ngôn sứ: “Dầu thơm này có ý dành cho ngày mai táng Thầy.” Dù trước mặt mọi người, hành động của Ma-ri-a có vẻ khó hiểu, nhưng đối với cô điều đó không quan trọng, bởi vì cô đã hành động theo sự thúc đẩy của tình yêu dành cho Đức Ki-tô. Chính tình yêu giúp cô đồng cảm sâu xa với Ngài; và ngay từ lúc này, cô đã cùng Đức Ki-tô đi vào cuộc khổ nạn với Ngài.

 Albert Nolan viết: “Ta sẽ không thể nào đánh giá cách đầy đủ về Chúa Giê-su trong những lao lung của đời sống hiện tại nếu ta không đi sâu vào linh đạo của Ngài”, nói cách khác, ta phải ngụm lặn vào tâm trạng của Chúa trong những giây phút cận kề với cái chết, ta mới hiểu được Ngài muốn điều gì nơi ta. Hành động của chúng ta sẽ mang tính ngôn sứ khi chúng được thúc đẩy bởi động lực tình yêu.

 Dành những phút thinh lặng, đặt mình vào vị trí của Mác-ta, Ma-ri-a, La-da-rô, Giu-đa… để chiêm ngắm Chúa Giê-su những ngày trước lúc Ngài chịu khổ hình… và xin ơn được đồng cảm với Chúa để biết hành động sao cho đẹp lòng Chúa.
 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin cho con cảm nhận được những ưu tư khắc khoải của Chúa và của anh chị em để con biết an ủi, giúp đỡ.(TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn08:12