Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

PHÚC ÂM: Ga 6, 35-40 "Ý muốn của Cha Ta là: hễ ai thấy Con thì có sự sống đời đời".

Filled under:

 Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán với đám đông rằng: "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ. Nhưng Ta đã bảo các ngươi rằng: Các ngươi đã thấy Ta, nhưng các ngươi không chịu tin. Những ai Cha đã ban cho Ta sẽ đến với Ta. Và ai đến với Ta, Ta sẽ không xua đuổi ra ngoài. Bởi vì Ta từ trời xuống không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai Ta. Vậy ý của Cha, Đấng đã sai Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất, nhưng ngày sau hết, Ta sẽ cho nó sống lại. Quả vậy, ý của Cha Ta là hễ ai thấy người Con và tin vào người Con thì có sự sống đời đời". Đó là lời Chúa.
 SUY NIỆM:
“Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh…. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.” (Ga 6,47-48.51)

 Trong tất cả những gì Thiên Chúa ban cho ta, đức tin là ân huệ cao quý nhất. Nhờ ân huệ này, Ngài lại ban cho chúng ta món quà quý giá vô song là chính Con Một Ngài, Đấng đã trở nên bánh trường sinh cho chúng ta. Quả vậy, Chúa Giê-su nói: “Ai tin thì được sống”; mà chỉ khi có lòng tin, chúng ta mới có thể thông phần sự sống đời đời nơi bánh trường sinh là chính thân thể của Ngài.
  Khi lãnh nhận Bánh Thánh Thể, chúng ta trở nên chi thể của Chúa, chúng ta được kêu mời sống như Con Chúa: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20). Tấm Bánh Thánh được bẻ ra như một dấu chỉ hiến thân quên mình. Từng mẩu bánh nhỏ trở thành sức sống mới. Từng việc làm vô danh âm thầm của ta cũng trở nên hơi ấm, đủ sức làm vươn dậy những cuộc đời khác. Khi lãnh nhận thân mình Đức Ki-tô, ta được cũng được mời gọi đón nhận cả tha nhân. Chỉ nhờ đức tin, ta mới khám phá và sẵn sàng đón tiếp mọi người như Thân Mình của Đức Ki-tô. Đã được Thiên Chúa tặng không muôn vàn ân, huệ chúng ta cũng phải tặng không cho anh chị em như vậy.
 Để sự sống mới của Đấng Phục Sinh được đâm rễ sâu và lớn mạnh trong tâm hồn, chúng ta phải thường xuyên lãnh nhận Bánh Hằng Sống. Muốn vậy, mỗi khi tham dự Thánh lễ, hãy dọn mình và rước lễ thật sốt sắng.
 CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa Giê-su, xin ban thêm đức tin để con luôn xác tín rằng: Đức Ki-tô chính là tấm bánh được bẻ ra cho một thế giới mới. Amen.(TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn18:54

PHÚC ÂM: Ga 6, 30-35 "Không phải Môsê, mà chính Cha Ta mới ban bánh bởi trời đích thực".

Filled under:


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.


Khi ấy, đám đông thưa Chúa Giêsu: "Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: "Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời". Chúa Giêsu đáp: "Thật Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian". Họ liền thưa với Ngài rằng: "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi". Chúa Giêsu nói: "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói; ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ". Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM: 
“Chính Ta là bánh trường sinh. Ai đến với Ta sẽ không hề phải đói; ai tin vào Ta, chẳng khát bao giờ.” (Ga 6,35)

 Thế giới hôm nay đề cao hưởng thụ vật chất khiến cho con người thời đại dường như quên mất khát vọng cơ bản mà con người vẫn không ngừng tìm kiếm đó là hạnh phúc vĩnh cửu. Con người mãi vật lộn với cái ăn cái uống. Ăn uống hoài mà vẫn còn đói còn khát. Bởi vì điều hữu hạn chỉ có thể đem lại hạnh phúc hữu hạn. Chỉ có Đấng là sự sống vĩnh cửu mới có thể đem lại hạnh phúc vĩnh cửu mà con người khao khát. Đức Ki-tô phục sinh mở ra cho chúng ta cánh cổng kết nối giữa cuộc sống hữu hạn đời tạm này với cuộc sống hạnh phúc vĩnh cửu đời sau, đó là chính Thân Mình Ngài trong bí tích Thánh Thể. Ngài đã trở nên tấm bánh bẻ ra cho muôn người. Chúng ta được nuôi dưỡng bằng chính Chúa Giê-su trong bí tích Thánh Thể và trong bàn tiệc Lời Chúa. Đón nhận Ngài, chúng ta có thể cảm nếm ngay ở đời này cuộc sống trường sinh của Chúa đời sau.

 Bạn đón nhận Thánh Thể là bạn đang tham dự vào chính sự sống của Chúa. Đến lượt bạn, bạn cũng sẽ trở thành tấm bánh được bẻ ra để trao ban cho người khác.

 Bạn có quý trọng sự sống trường sinh mà Chúa Giê-su ban tặng cho bạn không? Bạn có cảm nghiệm được đâu là hạnh phúc đích thực cua đời sống con người không?

 Thu xếp công việc để tham dự thánh lễ ngày thường và mỗi lần dự lễ, bạn đều dọn mình để rước lễ thật sốt sắng.
 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi những toan tính ích kỷ và cho con biết luôn kết hiệp với Chúa trong bí tích Thánh Thể để được sống đời đời.(TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn18:41

PHÚC ÂM: Ga 6, 22-29 "Hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời".

Filled under:


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.


Hôm sau, đám người còn ở lại bên kia biển thấy rằng không có thuyền nào khác, duy chỉ có một chiếc, mà Chúa Giêsu không lên thuyền đó với các môn đệ, chỉ có các môn đệ ra đi mà thôi. Nhưng có nhiều thuyền khác từ Tibêria đến gần nơi dân chúng đã được ăn bánh †sau khi Chúa dâng lời tạ ơn‡. Khi đám đông thấy không có Chúa Giêsu ở đó, và môn đệ cũng không, họ liền xuống các thuyền kia và đến Capharnaum tìm Chúa Giêsu.

Khi gặp Người ở bờ biển bên kia, họ nói với Người: "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ?" Chúa Giêsu đáp: "Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm ta không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Đấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu". Họ liền thưa lại rằng: "Chúng tôi phải làm gì để gọi là làm việc của Thiên Chúa?" Chúa Giêsu đáp: "Đây là công việc của Thiên Chúa, là các ngươi hãy tin vào Đấng Ngài sai đến".  Đó là lời Chúa.
 SUY NIỆM:“Hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh… Việc Thiên Chúa muốn là các ông tin vào Đấng người đã sai đến.” (Ga 6,27.29)
  Con người hôm nay hầu như ai nấy đều bị thu hút vào công việc nhằm tạo ra thật nhiều của cải để có thể ăn ngon, mặc đẹp, sức khỏe tốt, cuộc sống ngày càng kéo dài: thuốc chống lão hóa, kỹ thuật dinh dưỡng, kỹ thuật ướp xác chờ hồi sinh… Nhưng tất cả vẫn còn là một ẩn số. Con người vẫn thấy thiếu một cái gì đó. Đúc Giê-su khơi dậy những khao khát tốt đẹp đang ngủ quên nơi con người: cơn đói này còn kinh khủng hơn cả đói thân xác, đó là đói khát Thiên Chúa. Chúa Giê-su chính là nguồn sống đáp ứng được sự đói khát của con người. “Ai đến với tôi không hề phải đói, ai tin vào tôi chẳng khát bao giờ”.
  Chúa Giê-su mời gọi chúng ta phải vượt lên những cái tầm thường của cuộc sống. Ngoài lương thực hằng ngày, chúng ta còn cần lương thực thiêng liêng. Bánh hằng sống chính là Chúa Giê-su trong Bí tích Thánh Thể: bánh của trời và vĩnh cửu chứ không phải bánh của đất và hữu hạn. Hãy đến với Giê-su, hãy tin vào Giê-su.

 Bạn có cảm nghiệm gì khi rước Chúa? Đức Ki-tô có thực sự là lương thực cho bạn sống không?

 Đừng để công việc chi phối bạn đến đỗi bạn lơ là đời sống đạo.
 CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa Giê-su, xin giải phóng chúng con khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, nhờ cảm nghiệm được sự phong phú của kho tàng trên trời là chính Đức Giê-su, Đấng chúng con phải tin thờ.(TL. net)


Posted By Phượng Nguyễn18:37

PHÚC ÂM: Ga 21, 1-14 hoặc 1-19 "Chúa Giêsu đến, cầm bánh và cá trao cho họ ăn".

Filled under:

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.  

Khi ấy, lúc các môn đệ đang ở bờ biển Tibêria, Chúa Giêsu lại hiện đến. Công việc đã xảy ra như sau: "Simon-Phêrô, Tôma (cũng gọi là Điđymô), Nathanael quê tại Cana xứ Galilêa, các con ông Giêbêđê, và hai môn đệ khác nữa đang ở với nhau. Simon Phêrô bảo: "Tôi đi đánh cá đây". Các ông kia nói rằng: "Chúng tôi cùng đi với ông". Mọi người ra đi xuống thuyền. Nhưng đêm ấy các ông không bắt được con cá nào. Lúc rạng đông, Chúa Giêsu hiện đến trên bờ biển, nhưng các môn đệ không biết là Chúa Giêsu. Người liền hỏi: "Này các con, có gì ăn không?" Họ đồng thanh đáp: "Thưa không". Chúa Giêsu bảo: "Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được". Các ông liền thả lưới và hầu không kéo nổi lưới lên, vì đầy cá. Người môn đệ Chúa Giêsu yêu liền nói với Phêrô: "Chính Chúa đó". Simon Phêrô nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào và kéo lưới đầy cá theo, vì không còn xa đất bao nhiêu, chỉ độ hai trăm thước tay.

Khi các ông lên bờ, thấy có sẵn lửa than, trên để cá và bánh. Chúa Giêsu bảo: "Các con hãy mang cá mới bắt được lại đây". Simon Phêrô xuống thuyền kéo lưới lên bờ. Lưới đầy toàn cá lớn; tất cả được một trăm năm mươi ba con. Dầu cá nhiều đến thế, nhưng lưới không rách. Chúa Giêsu bảo rằng: "Các con hãy lại ăn". Không ai trong đám ngồi ăn dám hỏi "Ông là ai?", vì mọi người đã biết là Chúa. Chúa Giêsu lại gần, lấy bánh trao cho các môn đệ; Người cũng cho cá như thế. Đây là lần thứ ba, Chúa Giêsu đã hiện ra với các môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại.

ŒVậy khi các Ngài đã điểm tâm xong, Chúa Giêsu hỏi Simon Phêrô rằng: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy hơn những người này không?" Ông đáp: "Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy". Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy". Người lại hỏi: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy". Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy". Người hỏi ông lần thứ ba: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba: "Con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy". Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy. Thật, Thầy bảo thật cho con biết: khi con còn trẻ, con tự thắt lưng lấy và đi đâu mặc ý, nhưng khi con già, con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến". Chúa nói thế có ý ám chỉ Phêrô sẽ chết cách nào để làm sáng danh Thiên Chúa. Phán những lời ấy đoạn, Người bảo ông: "Con hãy theo Thầy". Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM:“Theo ông, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?” Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Chúa Giê-su bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.” (Lc 10,36-37)
 Thương mến tha nhân đôi lúc đòi chúng ta một sự mạo hiểm. Trong câu chuyện Chúa Giê-su kể hôm nay, vị tư tế và thầy trợ tế không dám đến gần nạn nhân, vì sợ mắc nhơ uế theo Luật cấm sờ chạm vào một người ngoài Do Thái. Nhưng một người Sa-ma-ri mạo hiểm, đến cạnh nạn nhân, chăm sóc và chấp nhận mọi liên lụy. Tâm lòng của người Sa-ma-ri mở ra, không vô cảm hay lạnh lùng, nhưng chạm đến vết thương ngoài da thịt lẫn vết thương tâm hồn của nạn nhân bằng hành động cụ thể chữa lành cho nạn nhân. Từ thời các giáo phụ, người Sa-ma-ri nhân hậu được hiểu là hình ảnh của Chúa Giê-su. Thánh Clê-men-tê đã viết: “Ai thương xót chúng ta hơn Chúa Giê-su?” Đấng với lòng thương cảm sâu xa có khả năng cúi xuống đỡ nâng và đổ dầu bí tích chăm sóc tội nhân, Đấng như người Sa-ma-ri nhân hậu rời nhà trọ và sẽ trở lại thanh toán vào ngày cánh chung cho những ai chăm sóc anh chị em mình.
  Bạn có dám để mắt, để tâm lòng và rộng tay chấp nhận liên lụy giúp đỡ anh chị em vùng biển Hà Tĩnh, Quảng Bình, những người đang phải chịu khốn khổ vì mong có bữa cơm, nhất là bữa cơm sạch chưa?
  Tâm niệm lời Chúa: “Hãy đi, và cũng hãy làm như vậy”.
 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin thương anh chị em con đang phải khốn khổ. Xin cho con biết rộng tay và rộng lòng khi nghĩ đến anh chị em con, với những hành động cụ thể của lòng thương xót. (TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn18:16

PHÚC ÂM: Ga 6, 16-21 "Họ thấy Chúa Giêsu đi trên mặt biển".

Filled under:


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.



Chiều đến, các môn đệ Chúa Giêsu xuống bờ biển. Rồi lên thuyền, sang bên kia, trẩy về hướng Capharnaum. Trời đã tối, mà Chúa Giêsu vẫn chưa đến với họ. Bỗng cuồng phong thổi lên, biển động mạnh. Khi chèo đi được chừng hai mươi lăm hay ba mươi dặm, thì họ thấy Chúa Giêsu đi trên mặt biển, tiến lại gần thuyền, họ hoảng sợ. Nhưng Người nói với họ: "Chính Thầy đây, đừng sợ". Họ định rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc ấy, thuyền đã đến nơi họ định tới. Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM:
 Biển động, vì gió thổi mạnh. Khi đã chèo được chừng năm hoặc sáu cây số, các ông thấy Đức Giê-su đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền. Các ông hoảng sợ. Nhưng Đức Giê-su bảo các ông: “Thầy đây mà, đừng sợ!” (Ga 6,18-20)

 Sóng gió nổi lên và thuyền chao đảo. Tuy nhiên, trong số những môn đệ hôm ấy, có ít nhất bốn ngư phủ đầy kinh nghiệm về các mối nguy ở Biển Hồ, nên sóng gió không phải là nỗi sợ hãi lớn nhất của họ. Nỗi sợ hãi của họ cũng không phải vì thấy Chúa đi trên mặt nước hay vì Chúa đến gần. Đúng hơn, vì không có đức tin, nên họ sợ hãi trong mọi hoàn cảnh. Chỉ khi người ta vững tin vào Chúa, Đấng đang sống với họ, người ta mới trở nên mạnh mẽ trong giông tố, vì Chúa luôn là Đá Tảng cho cuộc đời.

 Mỗi chúng ta có nhiều nỗi sợ: sợ đau, sợ đói khổ, sợ chết, sợ phải đối mặt với những sóng gió trong gia đình, trong hôn nhân, trong các mối tương quan, sợ sinh con, sợ sống thánh thiện, sợ thực hành lời Chúa… Và thế là tôi thất vọng, buông xuôi, không dám dấn thân làm điều tốt đẹp… Những lúc ấy, bạn có nhớ đến Chúa Giê-su, Đấng từng nói với bạn: “Thầy đây mà, đừng sợ!” và đang ở kề bên bạn không?

 Mỗi sáng, bạn dành thời gian gặp Chúa và xác tín: Có Chúa ở với tôi, tôi không lo sợ gì (x. Tv 23,4).
 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giê-su phục sinh, lúc chúng con tìm Chúa trong nước mắt, xin hãy gọi tên chúng con như Chúa đã gọi tên chị Ma-ri-a đứng khóc bên mộ. Lúc chúng con chán nản và bỏ cuộc, xin hãy đi với chúng con trên dặm đường dài như Chúa đã đi với hai môn đệ Em-mau… Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa mỗi ngày… thật gần bên chúng con.          (Rabbouni)

Posted By Phượng Nguyễn18:06

PHÚC ÂM: Ga 6, 1-15 "Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích".

Filled under:


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.



Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới. Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: "Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?" Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: "Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút".

Một trong những môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: "Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người". Chúa Giêsu nói: "Cứ bảo người ta ngồi xuống". Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn. Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã no nê, Người bảo các môn đệ: "Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi". Họ thu lại mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.

Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: "Thật ông này là Đấng Tiên tri phải đến trong thế gian". Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình. Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM:“Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!” Chúa Giê-su nói: “Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi.” (Ga 6,9-10)

 Các môn đệ hết sức lúng túng khi Chúa bảo họ phải lo ăn cho đám đông người đang đói. Thực phẩm họ có trong tay có thấm vào đâu với số người này! Đối với các môn đệ, ‘không thấm vào đâu’ cũng có nghĩa không có gì hết để lo cho đám đông. Nhưng, ý nghĩ của họ khác nhiều với ý muốn của Chúa. Như Đức Bênêđitô đã nói: phép lạ này không được làm từ không có gì, nhưng từ những gì bạn có, dù nhỏ bé, mang đặt trong bàn tay của Chúa. Chúa không đòi hỏi chúng ta những gì chúng ta không có. Chúa cho chúng ta hiểu rằng, nếu mỗi người đặt vào tay Ngài những tấm bánh, những con cá bé nhỏ, Chúa sẽ làm cho phép lạ được tiếp diễn hôm nay, bởi Ngài có quyền năng làm cho những cử chỉ yêu thương khiêm tốn của chúng ta trở thành quà tặng lớn lao cho anh chị em chúng ta.

 Chúa đã trao cho Quà Tặng kỳ diệu là Thân Mình Ngài để nuôi sống bạn. Vậy, nếu hôm nay bạn có năm chiếc bánh và hai con cá, bạn có dám đặt vào tay Chúa để phép lạ được diễn ra không? Nếu hôm nay bạn có mười chiếc bánh và bốn con cá, bạn dám trao vào tay Chúa không? Vì vậy, vấn đề không phải ở số lượng bạn có, mà ở tấm lòng của bạn, phải không?

 Mỗi ngày, bạn quảng đại đặt vào tay Chúa một món quà, một ước nguyện, để phép lạ xảy ra.
 CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã sống lại để con vững tin rằng, trong thế giới hôm nay, Chúa đang sống với đầy đủ quyền năng của Đấng Phục Sinh và đang làm muôn điều kỳ diệu.(TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn17:58

PHÚC ÂM: Ga 3, 31-36 "Đức Chúa Cha thương mến Con Ngài, nên ban toàn quyền trong tay Con Ngài".

Filled under:


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.


Khi ấy, ông Gioan nói để làm chứng về Chúa Giêsu rằng: "Đấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất. Đấng từ trời mà đến thì vượt trên hết mọi người. Điều gì Người thấy và nghe, thì Người làm chứng về điều đó. Nhưng lời chứng của Người không ai chấp nhận. Ai chấp nhận lời chứng của Người, thì quả quyết Thiên Chúa là Đấng chân thật. Đấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho thần linh khôn lường. Cha yêu mến Con, nên đã ban mọi sự trong tay Con. Ai tin vào Con thì có sự sống đời đời. Còn ai không tin vào Con, thì sẽ không được thấy sự sống, nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa đè nặng trên người ấy". Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM:
  “Ai tin vào người Con thì được sự sống đời đời.” (Ga 3,36)
  Người ta không thể sống mà không tin vào bất cứ ai, hoặc bất cứ cái gì. Những người như thế chỉ còn cách ra hoang đảo mà sống. Nếu chỉ để sống cuộc đời “tạm” này mà con người còn cần phải có niềm tin, thì huống hồ là để được sống đời đời, con người tất yếu cũng phải tin. Tin để được sống đời đời, cuộc sống siêu việt, thì niềm tin ấy cũng phải đặt vào Đấng Siêu Việt, Đấng là chính sự sống đời đời. Đấng ấy chính là “người Con” của Thiên Chúa, là Đức Giê-su Ki-tô. Thực ra sự sống đời đời đã được ban cho con người ngay từ thuở ban đầu nhưng con người đã phạm tội và đánh mất nó; nay nhờ Con Thiên Chúa chịu chết và phục sinh, sự sống đời đời được ban lại cho những ai đặt niềm tin nơi Ngài. Chính vì thế Chúa Giê-su đã khẳng định: “Ai tin vào người Con thì được sự sống đời đời” (Ga 3,36).

 Thánh Phao-lô lặp lại chân lý ấy: Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giê-su là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ” (Rm 10,9).Chân lý ấy không chỉ để phát biểu, mà bạn và tôi còn cần đón nhận và “sống” nó nữa. Đó là gắn kết thành một thân thể với Ngài qua việc lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy và đi theo Ngài qua việc thực hành giáo huấn của Ngài.

 Bạn đã thật sự tin vào Chúa Giêsu hay chưa? Nếu đã tin, bạn nghĩ phải sống thế nào cho phù hợp?

 Suy niệm Lời Chúa, lãnh nhận Thánh Thể và thực hành bác ái huynh đệ đó là việc thường ngày của bạn nếu bạn muốn là Ki-tô hữu thực sự.

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giê-su, Chúa là sự sống đời đời của con. Xin cho con vững tin vào Ngài. Amen.(TL.net)

Posted By Phượng Nguyễn17:45